Chồng tôi và cô em dâu - vợ của em trai chồng đang ôm hôn nhau thắm thiết. Mắt tôi như hoa đi, tay run run không nói thành lời, không hiểu sao lúc đó tôi lại lặng lẽ bước ra khỏi nhà để lại không gian riêng tư cho hai người.

Em chồng tôi là hải quân, nên thường xuyên đi làm xa thỉnh thoảng mới về thăm gia đình.
Nhà chồng tôi là một gia đình giàu có và nổi tiếng gia giáo. Vì nhà có hai anh em, chồng tôi và em trai nên bố mẹ chồng yêu cầu chúng tôi ở với nhau trong ngôi biệt thự to đùng của gia đình. Những ngày đầu về làm dâu, tôi đã phải gượng mình sao cho được lòng trên mà không mất lòng dưới. Ai cũng bảo bố mẹ chồng tôi có phúc khi có được một cuộc sống mĩ mãn như thế. Nhìn cuộc sống gia đình, tôi cũng tự hào lắm.
Hai đứa con ngoan, người chồng biết điều, bố mẹ chồng chu đáo và cô em dâu thảo hiền. Nhưng rồi một ngày tôi phát hiện ra rằng, đằng sau cái gia đình hạnh phúc này đã nảy mầm những tai họa.
Em chồng tôi là hải quân, nên thường xuyên đi làm xa thỉnh thoảng mới về thăm gia đình. Đôi khi nhìn em dâu lủi thủi, tôi cũng thấy áy náy vì hạnh phúc được gần chồng con của mình nên nhiều khi tôi bàn với chồng là nên quan tâm mẹ con thím ấy để thím đỡ tủi thân. Có thể nói không gia đình nào mà chị em dâu lại yêu thương đùm bọc như gia đình tôi. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi mà thôi.
Em chồng tôi là hải quân, nên thường xuyên đi làm xa thỉnh thoảng mới về thăm gia đình.
Một hôm, bố mẹ chồng tôi có việc về quê ở Bắc Ninh mấy ngày. Chồng tôi vừa đi công tác xa về nên được cơ quan cho ở nhà nghỉ ngơi một hôm. Đang làm việc, nhưng nhớ ra mình chưa mua gì nấu ăn cho chồng vào buổi trưa tôi liền vứt hết công việc ra chợ mua mấy thứ về làm những món ăn khoái khẩu cho anh. Hí hửng vì nghĩ chắc là chồng phải vui lắm. Vừa định bước chân vào phòng bếp, tôi thật sự không tin vào mắt mình nữa.
Chồng tôi và cô em dâu - vợ của em trai chồng đang ôm hôn nhau thắm thiết. Mắt tôi như hoa đi, tay run run không nói thành lời, không hiểu sao lúc đó tôi lại lặng lẽ bước ra khỏi nhà để lại không gian riêng tư cho hai người. Tôi không thể tin được sao mọi thứ lại như thế.
Tôi phải làm sao đây, nói thẳng với chồng thì tôi không đủ cam đảm. Tôi càng không dám nói với bố mẹ chồng và em chồng. Không hiểu sao lúc đó tôi lại thấy tội nghiệp em chồng tôi, như chính em trai mình vậy và cảm thấy mình như có lỗi với cậu ấy.
Những ngày tiếp theo tôi sống như người mất hồn, nhưng tôi nhận ra rằng xung quanh tôi mọi thứ vẫn thế. Điều bí mật kia không ảnh hưởng gì đến cuộc sống gia đình tôi, trừ tôi. Chồng tôi vẫn quan tâm tới tôi, nhưng sao mà những lời ngọt ngào trước kia làm tôi hạnh phúc thì giờ lại làm tôi ghét đến thế. Dù thế nào tôi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám hé răng nữa lời. Tự an ủi mình, mọi thứ rồi sẽ qua, chắc đó là lần đầu và cũng là lần cuối.
The Eva
01:28
Unknown
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét